Suy Niệm Lời Chúa
Chúa nhật 26/04/2026 - Chúa nhật 4 Phục sinh năm A - Chúa Nhật Chúa Chiên Lành

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (10,1-10)
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với người Do-thái: “Thật, tôi bảo thật các ông: Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên, nhưng trèo qua lối khác mà vào, người ấy là kẻ trộm, kẻ cướp. Còn ai đi qua cửa mà vào, người ấy là mục tử. Người giữ cửa mở cho anh ta vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con, rồi dẫn chúng ra. Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau, vì chúng nhận biết tiếng của anh. Chúng sẽ không theo người lạ, nhưng sẽ chạy trốn, vì chúng không nhận biết tiếng người lạ”. Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó. Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ.
Vậy, Đức Giê-su lại nói: “Thật, tôi bảo thật các ông: Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá huỷ. Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào”.
Suy niệm:
Chúa nhật IV Mùa Phục Sinh hằng năm được gọi là Chúa nhật Chúa Chiên Lành. Tin mừng theo thánh Gioan hôm nay gợi lên hình ảnh quen thuộc nơi vùng Trung Đông: người mục tử dẫn đàn chiên đến đồng cỏ xanh tươi và dòng suối mát, để chúng được nuôi dưỡng và nghỉ ngơi. Từ hình ảnh ấy, Giáo hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu Phục Sinh là Mục tử nhân lành, Đấng yêu thương đàn chiên và sẵn sàng hy sinh mạng sống vì chúng.
Người khẳng định: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào” (Ga 10,10). Tình yêu của vị Mục tử không chỉ dừng lại ở việc chăm sóc, nhưng còn là trao ban tất cả những gì tốt đẹp nhất cho đàn chiên. Người bảo vệ chúng khỏi sói dữ, khỏi kẻ trộm cướp, và dẫn chúng đến nguồn sống đích thực.
Điều ấy đã được thể hiện cách trọn vẹn nơi cuộc khổ nạn và cái chết trên thập giá. Chúa Giêsu đã hiến mạng sống mình để cứu độ nhân loại, và hôm nay, Người vẫn tiếp tục hiện diện, giang rộng vòng tay để chở che và dẫn dắt từng người chúng ta.
Trước tình yêu ấy, mỗi người được mời gọi nhìn lại chính mình: chúng ta đáp lại thế nào? Chúa Giêsu nói: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi” (Ga 10,27). Lắng nghe tiếng Chúa là dấu chỉ của người thuộc về Người. Nhưng để nghe được tiếng Chúa, chúng ta cần một tâm hồn tĩnh lặng, biết gạt bỏ những ồn ào và quyến rũ của thế gian, đồng thời nuôi dưỡng lòng khao khát sống công chính và đẹp lòng Thiên Chúa.
Khi biết lắng nghe, chúng ta sẽ nhận ra tiếng Chúa qua Lời Kinh Thánh, qua những biến cố của đời sống, và qua sự hướng dẫn của những người có trách nhiệm trong Hội thánh. Không chỉ dừng lại ở việc nghe, người môn đệ còn được mời gọi sống và thực hành điều Chúa dạy trong đời thường.
Chính khi đó, chúng ta mới thực sự là những con chiên thuộc về Mục tử nhân lành, được Người dẫn dắt đến sự sống đời đời, đến “đồng cỏ xanh tươi” là niềm hiệp thông trọn vẹn với Thiên Chúa trong Nước Trời.
Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Mục tử nhân lành, chúng con nhiều khi còn lạc hướng và chưa biết lắng nghe tiếng Chúa giữa những ồn ào của cuộc sống. Xin mở lòng chúng con để nhận ra tiếng gọi yêu thương của Chúa, và giúp chúng con biết bước theo Chúa mỗi ngày, hầu được sống dồi dào trong tình yêu và được dẫn vào niềm hạnh phúc vĩnh cửu nơi Người. Amen.
Nguồn: giaophanphucuong.org
Đăng ký gia nhập
Hiệp Hội Kinh Mân Côi
