Chúa Nhật 29/03/2026 – CHÚA NHẬT LỄ LÁ năm A

Suy Niệm Lời Chúa

Chúa Nhật 29/03/2026 – CHÚA NHẬT LỄ LÁ năm A

Ngày đăng: 28/03/2026

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (27,11-54)

Đức Giê-su bị điệu ra trước mặt tổng trấn; tổng trấn hỏi Người: “Ông là vua dân Do-thái sao?”. Đức Giê-su trả lời: “Chính ngài nói đó”. Nhưng khi các thượng tế và kỳ mục tố Người, thì Người không trả lời một tiếng. Bấy giờ ông Phi-la-tô hỏi Người: “Ông không nghe bao nhiêu điều họ làm chứng chống lại ông đó sao?”. Nhưng Đức Giê-su không trả lời ông về một điều nào, khiến tổng trấn rất đỗi ngạc nhiên. Vào mỗi dịp lễ lớn, tổng trấn có lệ phóng thích cho dân chúng một người tù, tuỳ ý họ muốn. Mà khi ấy có một người tù khét tiếng, tên là Ba-ra-ba. Vậy khi đám đông đã tụ họp lại, thì tổng trấn Phi-la-tô nói với họ: “Các ngươi muốn ta phóng thích ai cho các ngươi đây? Ba-ra-ba hay Giê-su, cũng gọi là Ki-tô?”. Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tị mà họ nộp Người. Lúc tổng trấn đang ngồi xử án, thì bà vợ sai người đến nói với ông: “Ông đừng nhúng tay vào vụ xử người công chính này, vì hôm nay, tôi chiêm bao thấy mình phải khổ nhiều vì ông ấy”. Nhưng các thượng tế và kỳ mục lại xúi đám đông đòi tha tên Ba-ra-ba mà giết Đức Giê-su. Tổng trấn hỏi họ: “Trong hai người này, các người muốn ta tha ai cho các người? “ Họ thưa: “Ba-ra-ba!”. Tổng trấn Phi-la-tô nói tiếp: “Thế còn ông Giê-su, cũng gọi là Ki-tô, ta sẽ làm gì đây?”. Mọi người đồng thanh: “Đóng đinh nó vào thập giá!”. Tổng trấn lại nói: “Thế ông ấy đã làm điều gì gian ác?”. Họ càng la to: “Đóng đinh nó vào thập giá!”. Tổng trấn Phi-la-tô thấy đã chẳng được ích gì mà còn thêm náo động, nên lấy nước rửa tay trước mặt đám đông mà nói: “Ta vô can trong vụ đổ máu người này. Mặc các người liệu lấy!”. Toàn dân đáp lại: “Máu hắn cứ đổ xuống đầu chúng tôi và con cháu chúng tôi!”. Bấy giờ, tổng trấn phóng thích tên Ba-ra-ba cho họ, còn Đức Giê-su, thì ông truyền đánh đòn, rồi trao cho họ đóng đinh vào thập giá.

Bấy giờ lính của tổng trấn đem Đức Giê-su vào trong dinh, và tập trung cả cơ đội quanh Người. Chúng lột áo Người ra, khoác cho Người một tấm áo choàng đỏ, rồi kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người, và trao vào tay mặt Người một cây sậy. Chúng quỳ gối trước mặt Người mà nhạo rằng: “Vạn tuế Đức Vua dân Do-thái!”. Rồi chúng khạc nhổ vào Người và lấy cây sậy mà đập vào đầu Người. Chế giễu chán, chúng lột áo choàng ra, và cho Người mặc áo lại như trước, rồi điệu Người đi đóng đinh vào thập giá. Đang đi ra, thì chúng gặp một người Ky-rê-nê, tên là Si-môn; chúng bắt ông vác thập giá của Người. Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau. Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người. Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng: “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái”. Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.

Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu vừa nói: “Mi là kẻ phá được đền thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào!”. Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói: “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là Vua Ít-ra-en! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền! Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn! Vì hắn đã nói: “Ta là Con Thiên Chúa!”. Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế. Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa là “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”. Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói: “Hắn ta gọi ông Ê-li-a!”. Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. Còn những người khác lại bảo: “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không!”. Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn. Ngay lúc đó, bức màn trướng trong đền thờ xé ra làm hai từ trên xuống dưới. Đất rung đá vỡ. Mồ mả bật tung, và xác của nhiều vị thánh đã an nghỉ được trỗi dậy. Sau khi Chúa trỗi dậy, các ngài ra khỏi mồ, vào thành thánh, và hiện ra với nhiều người. Thấy động đất và các sự việc xảy ra, viên đại đội trưởng và những người cùng ông canh giữ Đức Giê-su đều rất đỗi sợ hãi và nói: “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa”.

SUY NIỆM

Qua những hình ảnh Tin mừng thuật lại trong cuộc Thương khó, có lẽ mỗi chúng ta dễ nghĩ rằng mình không phải là Philatô, hay các thượng tế, kỳ mục và dân chúng. Nhưng khi thành thật nhìn lại, có lẽ chúng ta lại gần với hình ảnh viên sĩ quan ngoại giáo hơn cả: chỉ khi đứng trước cái chết của Chúa Giêsu, ông mới nhận ra sự thật và can đảm tuyên xưng: “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa” (Mc 15,39).

Chúa Giêsu đến trần gian không để tìm kiếm vinh quang trần thế, nhưng để mang lại ơn cứu độ cho nhân loại. Người không xuất hiện như một vị vua quyền uy, mà như một tôi tớ khiêm nhu, hoàn toàn vâng phục thánh ý Thiên Chúa. Giáo huấn số 17[1] của phụng vụ Chúa nhật Lễ Lá nhắc nhở chúng ta rằng việc Chúa Giêsu tiến vào Giêrusalem là khởi đầu cuộc Thương khó, nơi tình yêu cứu độ được tỏ lộ trọn vẹn. Giữa tiếng tung hô “hoan hô Con Vua Đavít”, Người âm thầm bước vào con đường thập giá, nơi niềm vui chóng qua của đám đông nhường chỗ cho bi kịch đau thương, nhưng cũng chính là nơi tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ đến cùng.

Như Đức cố Giáo hoàng Phanxicô từng chia sẻ, Chúa Giêsu tiến vào Giêrusalem không để đón nhận vinh quang, nhưng để hiến dâng mạng sống. Thập giá trở thành ngai vàng của Người, và chiến thắng đích thực không nằm ở tiếng vỗ tay hay thành công bề ngoài, mà ở tình yêu trung tín được trao ban đến tận cùng.

Sống trong những ngày Tuần Thánh, mỗi cộng đoàn và mỗi người chúng ta được mời gọi tự vấn: những việc đạo đức, các cử hành phụng vụ, những cuộc diễn ngắm hay chặng đàng thánh giá có giúp chúng ta chiêm ngắm và đón nhận tình yêu của Thiên Chúa không, hay chỉ dừng lại ở hình thức bên ngoài? Chúng ta đã chuẩn bị tâm hồn mình như thế nào để thực sự gặp gỡ Chúa chịu đóng đinh?

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con luôn biết chiêm ngắm Người nơi thánh giá, để nhận ra tình yêu cứu độ không hệ tại ở những lời tung hô hay vinh quang trần thế. Xin ban cho chúng con một tâm hồn khiêm tốn và mở rộng, để ngay cả trong những yếu đuối và vấp ngã, chúng con vẫn nhận ra Người là Đấng Cứu Độ và can đảm tuyên xưng đức tin như viên sĩ quan năm xưa: “Quả thật, người này là Con Thiên Chúa”. Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org