Thứ Năm 30/07/2026 – Thứ Năm tuần 17 thường niên

Suy Niệm Lời Chúa

Thứ Năm 30/07/2026 – Thứ Năm tuần 17 thường niên

Ngày đăng: 29/07/2026

Lời Chúa: Mt 13, 47-53

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân chúng rằng: "Nước trời lại giống như lưới thả dưới biển, bắt được mọi thứ cá. Lưới đầy, người ta kéo lên bãi, rồi ngồi đó mà lựa chọn: cá tốt thì bỏ vào giỏ, còn cá xấu thì ném ra ngoài. Đến ngày tận thế cũng như vậy: các thiên thần sẽ đến mà tách biệt kẻ dữ ra khỏi người lành, rồi ném những kẻ dữ vào lò lửa: ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng. Các ngươi có hiểu những điều đó không?" Họ thưa: "Có".

Người liền bảo họ: "Bởi thế, những thầy thông giáo am tường về Nước trời cũng giống như chủ nhà kia, hay lợi dụng những cái cũ, mới trong kho mình". Khi Chúa Giêsu phán các dụ ngôn đó xong, thì Người rời khỏi nơi ấy.

SUY NIỆM

FOMO - nỗi sợ bị bỏ lỡ (Fear Of Missing Out) - là một hiện tượng ảnh hưởng mạnh đến nhiều người trẻ hôm nay. Đó là nỗi sợ bỏ lỡ một sự kiện, một xu hướng, một cơ hội hay một cuộc vui đang diễn ra. Vì sợ bỏ lỡ, con người dễ bị cuốn vào dòng chảy liên tục của thông tin, của mạng xã hội, của những lựa chọn không ngừng nghỉ: xem tất cả, tham gia tất cả, nắm bắt tất cả, nhưng lại hiếm khi dừng lại để phân định điều gì thật sự quan trọng.

Kết thúc chuỗi dụ ngôn về Nước Trời, Chúa Giêsu nói: “Nước Trời cũng giống như tấm lưới thả xuống biển, gom được mọi thứ cá” (Mt 13,47). Tấm lưới ấy thu vào tất cả, cá tốt lẫn cá xấu. Biển không phân biệt, lưới cũng không phân biệt. Nhưng khi lưới đầy, người ta kéo lên và ngồi nhặt: cá tốt thì giữ lại, cá xấu thì bỏ đi.

Điểm đáng chú ý là hành động “ngồi xuống để nhặt”. Đó không phải là sự vội vàng, cũng không phải phản ứng trong lúc đang kéo lưới, nhưng là một thái độ bình tĩnh để phân định. Chính điều này lại đang bị FOMO lấy mất nơi nhiều người hôm nay: khả năng dừng lại, thinh lặng và nhìn lại chính đời sống mình. Khi sợ bỏ lỡ, con người dễ đánh mất khả năng phân định: điều gì đang làm mình lớn lên trong tình yêu, điều gì đang kéo mình xa Chúa.

Chúa Giêsu không kể dụ ngôn này để gieo sợ hãi, nhưng để mời gọi tỉnh thức. Mỗi ngày sống như một lần thả lưới xuống biển đời. Tấm lưới ấy gom vào mọi sự: một lời nói xây dựng hay một lời nói gây tổn thương, một chọn lựa trung thực hay một lần thoái thác, một cử chỉ yêu thương hay một thái độ dửng dưng, một giờ sống cho Chúa hay một giờ bị cuốn trôi vô ích. Tất cả đều được giữ lại trong tấm lưới đời mình.

Vì thế, câu hỏi không phải là khi nào lưới được kéo lên, nhưng là hôm nay tôi đang để điều gì đi vào đời sống mình.

Thánh Augustinô đã thưa: “Lòng con khắc khoải mãi cho đến khi nghỉ ngơi trong Chúa.” Nỗi khắc khoải ấy nơi con người hôm nay đôi khi bị phân tán bởi FOMO - luôn muốn nhiều hơn, luôn sợ thiếu, luôn sợ bỏ lỡ. Nhưng khát vọng sâu thẳm nhất của con tim chỉ có thể được lấp đầy nơi Thiên Chúa.

Như Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã nói: “Chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài… Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh” (ĐHV 978).

Lời nguyện: Lạy Chúa, xin cho con biết dừng lại giữa nhịp sống ồn ào mỗi ngày, để nhìn lại tấm lưới đời con đang mang, biết phân định điều gì đưa con đến gần Chúa hơn. Xin cho con sống từng giây phút trong tỉnh thức, yêu thương và bình an, để đời con không bị cuốn trôi, nhưng luôn hướng về Chúa là cùng đích của đời con. Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org