Thứ Tư 02/09/2026 – Thứ Tư tuần 22 thường niên

Suy Niệm Lời Chúa

Thứ Tư 02/09/2026 – Thứ Tư tuần 22 thường niên

Ngày đăng: 01/09/2026

Lời Chúa: Lc 4, 38-44

Khi ấy, Chúa Giêsu chỗi dậy ra khỏi hội đường, Người đến nhà Simon. Nhạc mẫu ông Simon phải cơn sốt nặng, và người ta xin Người chữa bà ấy. Người đứng bên bà, truyền lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến khỏi bà. Tức thì bà chỗi dậy, và dọn bữa hầu các ngài.

Khi mặt trời lặn, mọi người có bệnh nhân đau những chứng bệnh khác nhau, đều dẫn họ đến cùng Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân, và chữa họ lành. Các quỷ xuất khỏi nhiều người và kêu lên rằng: "Ông là Con Thiên Chúa". Nhưng Người quát bảo không cho chúng nói, vì chúng biết chính Người là Đức Kitô.

Đến sáng ngày (hôm sau), Người ra đi vào hoang địa, dân chúng liền đi tìm đến cùng Người, họ cố cầm giữ Người lại, kẻo Người rời bỏ họ. Người bảo họ rằng: "Ta còn phải rao giảng Tin Mừng nước Thiên Chúa cho những thành khác, bởi chính vì thế mà Ta đã được sai đến". Và Người giảng dạy trong các hội đường xứ Giuđêa.

SUY NIỆM

Thánh Luca kể cho chúng ta một ngày bận rộn của Chúa Giêsu. Sau khi rời hội đường, Người đến nhà ông Simon. Tại đây, Người chữa lành mẹ vợ ông đang bị sốt, rồi tiếp tục đón nhận và chữa lành những người đau yếu tìm đến với Người (x. Lc 4,38-40).

Giữa hành trình bận rộn, Chúa Giêsu vẫn dành sự quan tâm cho những con người rất gần gũi, những người có thể dễ dàng bị bỏ quên. Điều ấy gợi cho chúng ta một nét đẹp của người môn đệ thừa sai: được sai đi với Lời Chúa, nhưng cũng biết mang lấy cung cách của chính Chúa Kitô, một cung cách đầy quan tâm, tế nhị và gần gũi.

Chúng ta thường nói đến việc lên đường, đến những vùng ngoại biên, đến những nơi xa xôi để loan báo Tin mừng. Điều đó thật cần thiết. Nhưng đôi khi, chính vì hướng mắt về những nơi xa mà chúng ta lại quên những người đang sống ngay bên cạnh mình: trong gia đình, trong cộng đoàn, trong giáo xứ, nơi công sở hay trong chính địa bàn chúng ta được trao phó.

Có khi chúng ta chuẩn bị rất công phu cho những chương trình truyền giáo, những cuộc lên đường và những nghi thức sai đi, nhưng lại chưa đủ quan tâm đến một người đang sống gần mình, đang cần được thăm viếng, lắng nghe và đón nhận. Loan báo Tin mừng không chỉ là đi thật xa, nhưng trước hết là để tình yêu của Chúa Giêsu được chạm đến những người Ngài đặt bên cạnh chúng ta.

Vì thế, hôm nay chúng ta có thể tự hỏi: những người đang sống chung quanh mình đã thực sự được quan tâm, thăm viếng và đón tiếp với sự ân cần, tế nhị và chu đáo theo tinh thần của Chúa Giêsu chưa?

Lời nguyện: Lạy Chúa, nhiều khi chúng con là những môn đệ thừa sai nhưng lại vô tình bỏ quên những người rất gần mình. Xin cho chúng con biết nhìn kỹ hơn, quan tâm sâu hơn và nhận ra những con người Ngài đặt bên cạnh chúng con, để việc loan báo Tin mừng không chỉ hướng đến những nơi xa, nhưng bắt đầu từ chính những người chúng con gặp gỡ mỗi ngày. Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org

 

Đăng ký gia nhập

Hiệp Hội Kinh Mân Côi

Lịch Phụng vụ

Mạng xã hội