Thứ Năm 17/09/2026 – Thứ Năm tuần 24 thường niên

Suy Niệm Lời Chúa

Thứ Năm 17/09/2026 – Thứ Năm tuần 24 thường niên

Ngày đăng: 16/09/2026

Lời Chúa: Lc 7, 36-50

Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn.

Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm.

Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: "Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!" Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: "Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông". Simon thưa: "Xin Thầy cứ nói".

"Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?" Simon đáp: "Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn". Chúa Giêsu bảo ông: "Ông đã xét đoán đúng". Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: "Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít". Rồi Người bảo người đàn bà: "Tội con đã được tha rồi". Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: "Ông này là ai mà lại tha tội được?" Và Người nói với người đàn bà: "Đức tin con đã cứu con, con hãy về bình an".

SUY NIỆM

Tin mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu đến dùng bữa tại nhà ông Simôn, một người Pharisêu. Khi Người đang dùng bữa, một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành đến gần, mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng phía sau, bên chân Người mà khóc; lấy nước mắt tưới ướt chân Người, lấy tóc mà lau, rồi hôn chân và xức dầu thơm (x. Lc 7,37-38).

Tin mừng không nêu tên người phụ nữ ấy. Có lẽ chính sự vô danh đó giúp mỗi chúng ta dễ dàng nhìn thấy mình trong câu chuyện của chị. Bởi trước mặt lòng thương xót của Thiên Chúa, tất cả chúng ta đều là những người cần được tha thứ. Chị đến với Chúa không bằng những lời biện minh, nhưng bằng một trái tim khiêm nhường, thống hối và yêu mến. Những giọt nước mắt và những cử chỉ của chị diễn tả một tâm hồn đã nhận ra sự nặng nề của tội lỗi, đồng thời tin tưởng vào lòng thương xót của Đấng Cứu Độ.

Trong đời sống đức tin, nhất là khi đến với bí tích Hòa giải, chúng ta đôi khi còn sợ hãi, do dự, hoặc muốn giảm nhẹ những lỗi lầm của mình. Người phụ nữ trong Tin mừng không nói một lời nào để tự bào chữa. Chị chỉ đến gần Chúa và để cho lòng thống hối của mình lên tiếng. Đó là điều chúng ta cũng được mời gọi: thành thật nhìn nhận tội lỗi và khiêm tốn trở về với Chúa.

Trước tấm lòng ấy, Chúa Giêsu không xua đuổi hay lên án. Người nói: “Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều” (Lc 7,47). Và Người còn nói: “Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an” (Lc 7,50). Lòng thương xót của Chúa không chỉ tha thứ, nhưng còn chữa lành và mở ra một con đường mới.

Có lẽ điều đẹp nhất nơi người phụ nữ này không phải là những giọt nước mắt, nhưng là một trái tim dám đến gần Chúa với tất cả sự thật của mình. Chị biết mình cần lòng thương xót và đã không để sự mặc cảm ngăn mình đến với Người.

Lời nguyện: Lạy Chúa, trước lòng thương xót vô biên của Ngài, chúng con nhận ra mình cũng là những người cần được tha thứ. Xin cho chúng con biết thành thật nhìn nhận những yếu đuối, lỗi lầm của mình và can đảm trở về với Chúa bằng một trái tim khiêm nhường, thống hối và yêu mến. Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn xác tín rằng Ngài không khước từ tâm hồn biết ăn năn, nhưng đón nhận, chữa lành và ban lại bình an. Cho chúng con biết noi gương người phụ nữ trong Tin mừng, để cũng được nghe lời Chúa nói với tâm hồn mình: “Lòng tin của con đã cứu con. Con hãy đi bình an”. Amen.

Nguồn: giaophanphucuong.org

 

Đăng ký gia nhập

Hiệp Hội Kinh Mân Côi

Lịch Phụng vụ

Mạng xã hội